Ban Lễ Sinh Giáo Xứ Thánh Mẫu
Lễ Sinh Thánh Mẫu
Xin kính Chào

Ban Lễ Sinh Giáo Xứ Thánh Mẫu


 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập
Web tham khảo.








Thống Kê
Hiện có 4 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 4 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 33 người, vào ngày 4/11/2011, 9:22 pm
Bạn Là Vị Khách Thứ
Website counter
Lesinhthanhmau's world
Locations of visitors to this page

Share | 
 

  Truyện ngắn Công Giáo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
giusephamsang
Thành Viên
Thành Viên
avatar

Tổng số bài gửi : 190
Điểm : 301
Được Cảm Ơn : 9
Birthday : 07/11/1995
Giáo Họ : Phanxico
Ban Ngành : Lễ Sinh
Giáo Xứ : Thánh Mẫu

Bài gửiTiêu đề: Truyện ngắn Công Giáo   1/10/2010, 10:54 am

Truyện ngắn Công Giáo

1. LÁ THƯ CỦA CHÚA GIÊSU

Con yêu dấu,

Khi con thức dậy sáng nay, Cha nhìn con và hy vọng con nói chuyện với con, dù chỉ là vài lời xin ý kiến Cha về điều gì đó tốt đẹp xảy ra trong đời con hôm qua, nhưng Cha thấy con quá bận rộn tìm đồ mặc đi làm hoặc đi học. Cha lại phải chờ đợi con. Khi con lăng xăng trong nhà, Cha biết chỉ còn vài phút cho con chào mọi người, nhưng con QUÁ BẬN RỘN. Cha thấy con cũng bồn chồn. Cha nghĩ con muốn nói chuyện với Cha, nhưng con lại nghe ĐT riêng. Cha theo doi bước chân khi con đến trường hoặc đi làm. Cha kiên nhẫn chờ con hết ngày này qua ngày khác. Với ác hoạt động của con, Cha đoán con quá bận rộn nện không có giờ nói chuyện với Cha. Cha biết rằng trườc khi con an trưa, con cứ nhìn quanh, có thể con thấy lúng lúng túng khi muốn nói chuyện với Cha rằg tại sao con không cúi đầu. Con nhìn ba bốn bàn bên cạnh, con thấy một số người nói vài lời ngắn gọn trước khi ăn, nhưng không phải như vậy. Sự thật là vậy. Vẫn còn thời gian. Cha hy vọng con sẽ nói chuyện với Cha.

Con về nhà và và hình như có nhiều việc con phải làm. Làm xong vài việc, con lại bật tivi hoặc internet. Cha không biết con thích tivi hay máy tính hay không, nhưng Cha thấy con dành nhiều thời gian ngồi trên máy vi tính, có thể con không nghĩ những người xung quanh đang cần gì ở con. Cha lại kiên nhẫn chờ con xem tivi và ăn tối, nhưng con vẫn không nói gì với Cha.

Lúc đi ngủ, Cha đoán con đã mỏi mệt. Sau khi chào tạm biệt người thân rồi ngủ. không sao, vì con không nhận thấy Cha luôn ở bên con. Cha Vẫn luôn kiên nhẫn chờ đợi con hơn cả điều con tưởng. Thậm chí Cha còn muốn dạy con biết kiên nhẫn với người khác. Vì Cha rất yêu con, từ lâu trước khi Cha Cha bỏ Trời xuống thế gian này. Cha bỏ Trời vì Cha muốn bị nhạo cười vì YÊU,, thậm chí là Cha được CHẾT vì con không thể thay thế Cha. Cha yêu con đến nỗi hằng ngày Cha chờ đợi con ĐỒNG Ý, CẦU NGUYỆN, SUY NGHĨ hoặc TẠ ƠN.

Thật khó mà nói chuyện “một chiều”. Con đã ĐỨNG DẬY và một lần nữa Cha vẫn chờ đợi không gì hơn là Tình Cha dành cho con, với hy vọng rằng con sẽ dành cho Cha một thời gian nào đó. Chúc con một ngày vui!

Cha luôn yêu con,

Ký tên: GIÊSU KITÔ

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

2. THIÊN CHÚA CÓ NÓI VỚI CHÚNG TA?

Một thanh niên đã nghiên cứu Kinh thánh vào một đêm thứ Tư. Vị linh mục chia sẻ việc lắng nghe và vâng lời Chúa. Người thanh niên thắc mắc: “Chúa có nghe con người nói không?”. Sau thánh lễ, anh đi uống cà-phê với mấy người bạn và nói về chuyện vừa qua. Một số người nói Chúa dẫn dắt họ theo những cách khác nhau.

Chàng thanh niên lái xe về nhà khoảng 10 giờ. Ngồi trong xe, anh ta cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu Chúa bảo người ta nói với con thì con sẽ nghe, con cố gắng hết sức để lắng nghe”.

Khi anh lái xe dọc đường về nhà, anh có những ý nghĩ rất kỳ lạ, anh dừng lại mua ít sữa. Anh lắc đầu và nói lớn: “Có phải Chúa không?”. Anh không nghe tiếng trả lời và tiếp tục lái xe về nhà. Anh đắn đo và dừng lại mua thêm sữa. Anh nghĩ đến cách Samuel nhận ra tiếng Chúa và chạy đến với Eli. “Vâng, nếu là ý Chúa, con sẽ mua sữa”. Hình như quá khó để thử thách vâng lời. Anh luôn có thể dùng sữa.

Anh dừng lại mua sữa và và tiếp tục về nhà. Anh vẫn thấy lòng hối thúc quay trở lại chỗ cũ. Nửa đùa nửa thật, anh nói: “Chúa ơi, con sẽ quay lại”. Anh quay lại mà như mình không quay lại vậy. Trời tối, hình như mọi người đã đi ngủ. Anh nhìn căn nhà vắng tanh, anh cảm thấy điều gì đó: “Hãy đi giao sữa cho người trong nhà trên con đường đó”.

Anh mở cửa và ngồi nhìn: “Chúa ơi, người ta đang ngủ. Nếu con làm người ta thức giấc thì người ta phát điên lên”. Rồi anh mở cửa, nếu bạn thích thì tôi… chiều. Nhưng cứ yên tâm. Người đàn ông đứng đó mặc áo thun quần jeans, nhìn như mới ngủ dậy. Nhìn thấy… ngại. Chàng thanh niên đưa chai sữa và nói: “Tôi tặng anh chai sữa nè”.

Người đàn ông lấy sữa và chạy xuống dọc cầu thang. Người phụ nữ cầm sữa vào bếp. Người đàn ông theo sau đang bế con. Nó đang khóc. Người đàn ông vừa khóc vừa nói: “Chúng tôi vẫn cầu nguyện với Chúa. Chúng tôi không còn sữa cho con, tiền thuê nhà vẫn chưa trả. Tôi chỉ xin Chúa cho con tôi ít sữa”.

NgưỜi vợ từ trong bếp nói lớn: “Tôi xin Chúa sai thiên thần đem ít sữa đến. Anh là thiên thần hả?”. Người thanh niên sờ túi và rút ra ít tiền còn lại và đặt vào tay người chồng. Anh quay đi và khóc… Người đàn ông biết Chúa đã nghe lời mình cầu xin…

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

3. ĐỒ THÊU CỦA CHÚA

Khi tôi còn là một cậu bé, mẹ tôi thường thêu rất nhiều. Tôi ngồi bên mẹ, vừa nhìn vừa hỏi mẹ làm gì. Mẹ nói mẹ đang thêu. Nhìn những đường vòng mẹ thêu, tôi nói với mẹ là rắc rối quá. Mẹ vừa cười vừa nhìn tôi và nói: “Con nè, con ra chỗ kia chơi một lát, khi nào mẹ thêu xong thì mẹ sẽ bế con và cho con xem nha”.

Tôi không hiểu tại sao mẹ thêu chỉ màu xẫm xen vào chỉ màu nhạt và tại sao nhìn rối mắt quá. Một lúc sau, mẹ tôi nói: “Con ngồi vào long mẹ đi”. Nhìn bên dưới thì như mớ bòng bong, nhưng nhìn bên trên thì thấy bông hoa đẹp hoặc cảnh hoàng hôn. Thật bất ngờ đến khó tin! Rồi mẹ nói: “Con nè, nhìn bên dưới thì con thấy rối nhưng con đâu biết rằng bên trên được sắp xếp trước rồi. Mẹ chỉ làm theo bản vẽ sẵn. Bây giờ con nhìn thì sẽ biết mẹ đã làm gì”.

Nhiều khi tôi ngước nhìn Cha trên trời và thưa: “Cha ơi, Cha đang làm gì?”. Ngài trả lời: “Cha đang thêu cuộc đời con”. Tôi nói: “Nhưng đời con có vẻ rắc rối quá. Sao con chỉ thấy màu xẫm mà không thấy màu sáng?”. Ngài lại nói: “Con ơi, con đang làm việc của Cha, rồi một ngày nào đó Cha sẽ đưa con về trời và đặt con ngồi vào lòng Cha, lúc đó con sẽ hiểu kế hoạch tiền định của Cha”.

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

4. XIN ĐƯỢC AN TÁNG VỚI CÁI NĨA

Một phụ nữ bị bệnh nặng ở giai đoạn cuối, có thể chỉ còn sống thêm 3 tháng nữa thôi. Chị chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, chị mời linh mục đến nhà để trao đổi về những ước nguyện cuối đời của mình. Chị muốn trong thánh lễ an táng mình, những bài hát nào được hát, bài đọc nào được đọc, và kiểu mộ nào để an táng chị. Và chị muốn chôn theo chị một cuốn kinh thánh mà chị rất quý.

Mọi thứ sẵn sàng, vị linh mục chuẩn bị đi về thì chi chợt nhớ có điều rất quan trọng cần nói. Vị linh mục vui vẻ: “Còn gì nữa à, điều gì vậy?”. Chị nói: “Điều này rất quan trọng. Con muốn được an táng với cái nĩa cầm ở tay phải”. Vị linh mục nhìn chị, không biết nói gì nữa. Chị nói: “Điều này làm cha ngạc nhiên à?”. Vị linh mục trả lời: “Chị nói thật và nói rõ đi, tôi không hiểu nổi”.

Người phụ nữ giải thích: “Trong những năm sống, đi ăn uống và có gì ăn nấy, con luôn nhớ rằng khi hết món chính, người ta thường nói cứ cầm nĩa. Con thấy thích vì con biết có món gì đó sẽ ngon hơn. Con muốn cha nói với họ về điều gì đó tốt hơn sẽ đến với họ”.

Vị linh mục khóc vì vui và chào biệt chị, có thể đây là lần cuối gặp chị. Nhưng vị linh mục biết rằng chị sẽ lên Thiên đàng, vì chị BIẾT điều tốt đẹp đang tới.

Tại buổi lễ an táng, người ta đi ngang quan tài chị (nắp bằng kính) và họ thấy chị vẫn mặc chiếc áo đầm và tay phải cầm cuốn kinh thánh. Vị linh mục cứ thắc mắc không biết cái nĩa là sao nữa. Trong bài giảng, vị linh mục kể lại cuộc đối thoại của mình với người phụ nữ trước khi chị qua đời, với chi tiết là cái nĩa có ý nghĩa gì đối với chị. Vị linh mục nói mình không thể không suy nghĩ về cái nĩa, nhưng xin mọi người đừng nghĩ về cái nĩa.

Đúng vậy. Dù sao, chỉ cầu mong Chúa chúc lành cho bạn và giữ gìn cuộc đời bạn bình an.

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

5. TÌNH YÊU BẤT TỬ

Nữ tiểu thuyết gia Thiên Chúa giáo Robin Jones Gunn nói: “Hồi nhỏ, tôi đọc được một chuện tình đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Đó là câu chuyện về một anh chàng không quên mối tình đầu của mình. Suốt 3/4 cuốn sách, chàng đã làm mọi thứ để chứng tỏ tình yêu chàng dành cho nàng, nhưng nàng vẫn không quay lại với chàng. Cuối cùng, chàng cưỡi con bạch mã và đưa nàng đi xa để nàng làm vợ cùng sống với chàng suốt đời”.

Thiên Chúa là Tình yêu Bất tử, Ngài không ngừng theo đuổi chúng ta, vì chúng ta là mối tình đầu của Ngài. Robin luôn suy tư về cuộc gặp gỡ của Chúa và chị. Một cô gái 23 tuổi như chị đã học hỏi nhiều về Chúa Giê-xu nhưng không biết rõ Ngài.

Một lần đi trại hè, lời của xướng ngôn viên làm chị thấy ấn tượng: “Chúa không có cháu chắt nào. Cha mẹ bạn tin Chúa, nhưng điều đó không làm cho bạn có đức tin. Bạn phải là con cái Chúa bằng cách tiếp nhận Chúa”. Lời đó luôn ám ảnh Robin, chị biết mình muốn biết Chúa Giê-xu. Chị muốn xin Ngài đến trong cuộc đời chị và làm chị trở nên con cái Chúa. Từ đó, chị viết rất nhiều về Chúa…

TRẦM THIÊN THU (Dịch từ Internet)

6. DƯỚI ĐÔI CÁNH CỦA NGÀI

Một bài viết trên báo National Geographic đưa ra một hình ảnh về đôi cánh của Chúa. Sau hỏa hoạn ở Công viên Quốc gia Yellowstone, người ta tìm lối vào cảnh hoang tàn đó. Người ta thấy một con chim cháy thành tro à vẫn đứng bên gốc cây. Người ta gõ vào nó thì thấy có 3 chim con cháy thành than dưới đôi cánh chim mẹ. Chim mẹ biết nguy hiểm nên đưa con tới bên gốc cây và ủ các con dưới đôi cánh.

Chim mẹ có thể bay đi an toàn, nhưng nó không nỡ bỏ con mình. Khi lửa cháy đến nơi, dù nóng nhưng chim mẹ vẫn kiên quyết bảo vệ con mình, có chết thì mẹ con cùng chết. Thánh vịnh 91:4 viết: “Ngài che chở bạn dưới đôi cánh…”.

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

7. DANH HỌA VAN GOGH

Danh họa Vincent Van Gogh đã từng sống với những người Thiên Chúa giáo Bỉ ở vùng Borinage năm 1897. Ông thấy các thợ mỏ ở đó phải làm việc cực nhọc mà lương thấp. Gia đình họ phải vật lộn với cuộc sống hằng ngày. Ông thấy có vẻ bất công vì ông được sống an nhàn.

Một chiều tối lạnh lẽo, ông thấy một người đàn ông bước đi khó nhọc đến chỗ mình. Van Gogh đưa ông già nằm lên giường, rồi lấy quần áo cho ông già. Van Gogh cũng đã giúp nhiều phụ nữ và trẻ em bị bệnh. Có người cho ông ở trong căn phòng sang trọng nhưng ông từ chối. Ông nói đó là cơn cám dỗ mà ông phải vượt qua để sống vì người nghèo. Ông cho rằng nếu muốn người ta tin mình thì mình phải chia sẻ với họ. Hành động có sức lôi cuốn hơn lời nói suông.

Thánh Phan-xi-cô khó khăn thường nói với các thầy dòng: “Đi nơi đâu cũng cứ rao giảng. Hãy dùng lời nếu cần”. Người ta luôn cẩn thận “lắng nghe” những hành động của bạn. Bạn “nói” gì với họ?

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

8. MÓN QUÀ GIÁNG SINH

Đầu thập niên 1980, một cậu bé khoảng 14 tuổi tên là John sống trong trại mồ côi ở Old England (cổ Anh Quốc) với NHỮNG trẻ mồ côi khác. Mồ côi nghĩa là bị bỏ rơi và không được yêu thương. Hằng Ngày chúng còn phải làm đủ thứ việc từ sáng tới tối, nhưng ăn uống lại khem khổ, cuộc sống thiếu thốn. Chúng vẫn chấp nhận và biết ơn vì chúng “được” dịp làm việc…

Lễ Giáng sinh là ngày đặc biệt trong năm, vì trẻ em được nghỉ làm việc và nhận quà. Quà đặc biệt nhất là được ở trong Trại Mồ Côi. John đã ở trại mồ côi từ lâu, đủ để mơ về một ngày lễ Giáng sinh. Trong nước Anh thời xưa, một trái cam là “vật quí hiếm” đối với trẻ mồ côi. Nó có mùi vị đặc biệt vào dịp Giáng sinh. Trẻ em quí đến nỗi giữ nó và mân mê, vài ngày sau mới dám ăn – thậm chí cả tháng sau mới dám ăn, nhưng...hư rồi còn đâu! Chúng chỉ bóc vỏ để “thưởng thức” mùi thơm mà thôi. John thường ôm gối, nghĩ về mùi cam. Mùi thơm làm nó cảm thấy bình an. Nó nghĩ về tương lai tốt đẹp…

Năm đó, John vui mừng vì lễ Giáng sinh đang đến. Nó đã lớn. Nhưng nó sẽ để dành cam đến sinh nhật nó vào tháng Bảy. Đó là thói quen tốt của… trẻ mồ côi. Nó chỉ muốn thưởng thức mùi-thơm-tuổi-thơ. Giám đốc trại mồ côi nói: “John, năm nay không có cam cho con”. Nó rất buồn, trái tim như vỡ tung. Nó về phòng và khóc một mình…

Có tiếng mở cửa và hưng đứa trẻ mồ côi ùa vào. Elizabeth vừa cười vừa bước tới, mắt ướt đẫm, và nói: “John nè, của anh nè”. John rất xúc động. Đó là một trái cam đã lột vỏ và được chia làm tư… Nó nhận thấy mọi sự đã an bài. Mọi người đã chia sẻ với nó. John không bao giờ quên sự chia sẻ chân thành yêu thương vào dịp Giáng sinh đó. Sự bắt đầu đơn giản nhưng mang ý nghĩa quan trọng đối với sự trưởng thành và thành công của cuộc đời John.

Mỗi năm, để ghi nhớ ngày này, John gởi cam cho trẻ em ở khắp nơi. John mong không trẻ em nào không có quà đặc biệt của Chúa Giêsu Hài Đồng vào dịp lễ Giáng Sinh. Xung quanh chúng ta còn biết bao người sống thiếu thốn…

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

9. TẶNG PHẨM YÊU THƯƠNG

Một sáng thứ Sáu, khi sắp sửa đi làm thì Bình nói với vợ rằng anh quyết định xin tăng lương. Cả ngày hôm đó Bình cảm thấy bồn chồn và lo lắng, không biết sếp có đồng ý hay không. Bình đã làm việc chăm chỉ 18 tháng qua, cũng đáng được tăng lương lắm.

Nghĩ đến việc gặp sếp mà Bình thấy chùn bước, vì sếp có tiếng là keo kiệt. Cuối chiều hôm đó, Bình lấy hết can đảm đi gặp sếp. Bình vừa vui vừa ngạc nhiên vì sếp đồng ý cho tăng lương ngay.

Trên đường về nhà, Bình ghé tiệm mua bộ chén kiểu mới. An, vợ anh, đã chuẩn bị bữa tối thịnh soạn với những món anh thích. Trên bàn có một tờ giấy An viết cho anh: “Chúc mừng anh yêu! Em biết anh đã được tăng lương. Em chuẩn bị bữa tối này để bày tỏ tình yêu em dành cho anh rất nhiều. Em hãnh diện về thành công của anh”. Đọc xong, Bình rất hạnh phúc có người vợ hiền đảm đang và biết quan tâm.

Ăn tối xong, Bình xuống bếp và thấy tấm thiệp ghi: “Anh đừng lo về việc không được tăng lương. Dù sao anh cũng đáng như vậy mà. Anh vẫn là người chồng tuyệt vời của em. Em chuẩn bị bữa tối này để anh biết em vẫn rất yêu anh dù anh không được tăng lương”.

Bình xúc động và khóc. An vẫn ủng hộ anh vô điều kiện, dù anh thành công hay thất bại.

Nỗi sợ hãi thường giảm đi khi chúng ta biết có ai đó vẫn yêu thương mình, bất kể mình thành công hay thất bại. Sự khuyến khích mạnh nhất mà bạn nhận được chính là tình yêu Thiên Chúa. Cứ trung tín và nỗ lực hết sức, Thiên Chúa luôn đồng hành với bạn dù có biến cố gì xảy ra. Ngài không kết án bạn vì những sai lầm và thất bại của bạn đâu. Ngài chữa lành mọi vết thương và làm chúng ta nên mới. Nhận được tình yêu Thiên Chúa là lúc Ngài làm chúng ta cảm động thông qua việc hỗ trợ tích cực của người khác – Bình được An ủng hộ.

Chúng ta có thể vượt qua nghịch cảnh nếu chúng ta biết có người đang yêu mình. Bắt đầu từ đâu? Bắt đầu bằng cách khám phá tình yêu bao la vô điều kiện của Thiên Chúa được thể hiện qua tặng phẩm là chính Đức Giêsu Kitô. Thánh Gioan viết: “Chúng ta yêu thương vì Ngài yêu thương chúng ta trước” (1Jn 4:19).

TRẦM THIÊN THU (Phỏng theo truyện của Louis Lapides)

10. CHÂN DUNG

Có người cha và con trai ngồi sát nhau và cùng xếp hình. Các bức tranh bất hủ đó của Picasso, Van Gogh, Monet và các danh họa khác được treo trên tường. Người cha góa vợ nhìn với vẻ thỏa mãn khi thấy con trai tỏ ra thành thạo. Ánh mắt con trai làm người cha thấy hãnh diện.

Mùa đông đến, chiến tranh bùng nổ. Con trai phải đi lính. Sau vài tuần, người cha nhận được điện tín. Con trai ông bị mất tích khi đang thi hành nhiệm vụ. Người cha lo lắng chờ thêm tin tức, hy vọng được gặp lại con trai. Vài ngày sau, ông biết chắc con trai đã tử vong khi cứu một người bạn bị thương. Buồn bã và cô đơn khi lễ Giáng sinh đang đến. Mùa an bình và hạnh phúc mà hai cha con mong đợi, nhưng không còn nữa.

Sáng ngày lễ Giáng sinh, tiếng gõ cửa làm ông tỉnh thức. Ông bước ra phía cửa, những tác phẩm nghệ thuật trên tường nhắc ông rằng con ông không trở về nữa. Cửa mở, ông thấy một người lính với một gói đồ lớn trên tay. Anh tự giới thiệu: “Thưa bác, con là bạn của con bác. Con bác đã chết khi đang cứu con. Con có thể vào nhà một lát được không bác? Con có cái này cho bác xem”.

Vào nhà, anh lính nói: “Con là một họa sĩ. Con muốn tặng bác cái này”. Mở giấy bọc ra, ông thấy hình chân dung của con trai. Dù thế giới không công nhận đó là tác phẩm của một thiên tài, nhưng bức họa đó vẽ khuôn mặt của một thanh niên rất chi tiết. Ông xúc động và cảm ơn anh lính. Ông treo hình chân dung đó ở chỗ lò sưởi.

Vài giờ sau, khi anh lính đã đi, ông ngồi trên ghế và lặng nhìn bức họa để tận hưởng lễ Giáng sinh. Suốt những ngày tiếp theo, ông nhận thấy rằng, dù con ông không trở về với ông nữa, nhưng con ông vẫn sống mãi. Ông biết con ông đã cứu nhiều chiến sĩ bị thương trước khi viên đạn làm ngừng đập trái tim nhân hậu của con ông. Niềm hãnh diện và mãn nguyện về con đã giúp ông nguôi ngoai nỗi đau. Bức chân dung của con ông là vật quý giá nhất của ông, ông không chịu nhường cho ai dù nó đáng giá hằng ngàn đô-la.

Năm sau, ông bệnh và qua đời. Bức họa được bán đấu giá theo di chúc của ông vào đúng ngày lễ Giáng sinh, ngày ông nhận quà tặng là bức chân dung con trai. Và ngày nay người ta có thói quen đấu giá vào dịp lễ Giáng sinh. Thông điệp vẫn là: Tình yêu của người cha. Quả thật, Đức Giêsu đã nói: “Thầy là Đường, là Sự thật và là Sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Jn. 14, 6). Thiên Chúa không chỉ sai Con Ngài đến thế gian, mà để thế gian được cứu độ nhờ Con Ngài” (Jn. 3, 17).

TRẦM THIÊN THU (Dịch truyện của tác giả Burt Dubin)

11. SỨC MẠNH CỦA SỰ QUYẾT ĐỊNH

Ngôi trường nhỏ ở vùng quê ấm lên nhờ cái lò than kiểu cũ. Một bé trai có nhiệm vụ mỗi ngày đi học sớm để đốt lò làm ấm phòng học trước khi giáo viên và các học sinh khác tới.

Một sáng nọ, người ta thấy ngôi trường bị cháy. Họ kéo cậu bé ra khỏi đám cháy, nửa sống nửa chết, vết phỏng đầy người. Và họ đưa cậu bé đến bệnh viện gần đó. Cậu bé nằm trên giường nửa tỉnh nửa mê nhưng vẫn nghe được bác sĩ trao đổi với mẹ mình. Bác sĩ nói với người mẹ rằng con bà chắc không sống nổi, vì vết phỏng quá nặng, cả nửa người dưới bị cháy.

Nhưng cậu bé can đảm đó không muốn chết. Nó quyết phải sống. Quả thật, nó đã sống trước sự ngạc nhiên của mọi người. Khi qua cơn nghuy kịch, nó lại nghe bác sĩ thì thầm với mẹ mình. Bác sĩ nói rằng vì lửa cháy nhiều phần cơ thể dưới, sống cũng khổ vì nó sẽ tật nguyền, không vận động đôi chân được. Một lần nữa, cậu bé can đảm lại quyết sống. Nó sẽ không tật nguyền. Nó sẽ đị lại được. Nhưng từ phần eo xuống không còn khả năng cử động.

Rồi cậu bé cũng được xuất viện. Hằng ngày, người mẹ xoa bóp chân cho con trai, nhưng đôi chân nhỏ bé vẫn không có cảm giác, bất động. Cậu bé vẫn quyết chí sẽ đi lại được như trước. Khi không nằm trên giường, nó phải ngồi xe lăn. Một hôm, người mẹ đẩy xe cho con ra sân hít thở không khí trong lành. Nó không chịu ngồi, nó chồm dậy và bò trườn trên cỏ với đôi chân sóng soài. Nó trườn tới hàng rào. Với nỗ lực hết mình, nó bám vào hàng rào và cố đứng dậy. Nó đi men theo hàng rào với ý chí là sẽ đi được. Hằng ngày nó cứ tập đi như vậy.

Nhờ hằng ngày người mẹ vẫn xoa bóp chân cho con, với ý chí sắt đá quyết tâm là đi được, nó dần dần đứng được và đi được từng đoạn đường. Rồi nó đi lại bình thường và chạy nhảy bình thường. Nó bắt đầu đi học. Khi học đại học, cậu thành lập nhóm chạy đua. Cuối cùng, cậu bé bại liệt đó trở thành người chạy nhanh nhất thế giới. Đó chính là Tiến sĩ Glenn Cunningham.

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

12. TỰ ĐÁNH MÌNH (tác giả Linda Neukrug, báo Daily Guidepost)

“Linda, nếu tự đánh mình là một môn thể thao Olympic thì bạn sẽ đoạt huy chương vàng đó”. Cô bạn thân Annabel nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên sau khi tôi nói về cách xử lý lúng túng của tôi với một học sinh lớp Ba mà tôi đang dạy thay thế. Tôi nghĩ: “Mình không nên để cậu bé sang học lớp con trai. Đó là lỗi của mình làm cậu bé gặp rắc rối với lớp trưởng. Thật ngớ ngẩn!”.

Bạn tôi bật cười rồi bình luận kiểu Olympic. Sau khi suy nghĩ lại, công nhận là cô ấy nói đúng. Tôi thấy xấu hổ. Hôm trước tôi tự gọi mình là “đồ tồi” vì đã để giấy tờ bừa bộn trên bàn, là “xấu xa” vì ra ngoài mà không ăn mặc đàng hoàng, và là “ngu xuẩn” vì ra ngoài tìm việc làm gấp mà không soạn giáo án khẩn cấp.

Ra chiều suy nghĩ, Annabel nói: “Mình đã từng đi học ở chỗ có một giáo viên nữ bắt tụi mình viết ra những chuyện vụn vặt tụi mình nói với nhau”. Tôi hỏi: “Bạn liệt kê mấy điều?”. “Mười lăm điều”, Annabel nói, “nhưng lúc đó giáo viên nói tụi mình xoay qua nhìn người bên cạnh và đọc những gì mình ghi như thể đang nói chuyện vậy”. Tôi tỏ vẻ tức giận: “Bạn đã làm gì?”. “Không làm gì. Không ai làm gì. Tụi mình cứ ngồi im. Mình tự nhủ không nói gì với ai hết. Rồi giáo viên nói rằng nếu không thể nói với ai thì không thể nói với chính mình”.

Bạn tôi cũng có lý. Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương một người con nào của Chúa. Tôi cũng là con của Chúa mà. Lạy Chúa, hôm nay xin cho con biết tử tế với chính mình như thể con tử tế với người khác là con của Chúa vậy.

TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ)

13. NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÁC THƯỜNG

Một ngày bất thường trong tháng Năm. Mùa Xuân đã qua mà mọi thứ vẫn sống động qua màu sắc. Nhưng cái lạnh từ miền Bắc đã đưa cái lạnh của mùa Đông trở lại khu của người Ấn độ. Tôi ngồi với 2 người bạn trong một nhà hàng cổ ở một góc phố. Đồ ăn ngon và người ăn cũng ngon. Khi chúng tôi nói chuyện, bên ngoài kéo sự chú ý của tôi, ở bên kia đường. Một người đàn ông đang bước đi với vẻ nặng nhọc, rất buồn và thất vọng. Lòng tôi chùng xuống. Tôi nói bạn tôi nhìn, và tôi thấy những người khác cũng nhìn về phía đàn ông kia. Chúng tôi tiếp tục ăn nhưng hình ảnh người đàn ông kia cứ lởn vởn trong đầu tôi.

Ăn xong, ai về nhà nấy. Tôi cứ nhìn ra ngoài với hy vọng gặp lại đàn ông kia, nhưng không thấy. Tôi lo lắng. Trong tâm trí tôi luôn vang tiếng nói: “Đừng quay trở lại”. Với chút lưỡng lự, tôi quay lại. Tôi thấy anh ta đang ngồi trên bậc thềm một ngôi thánh đường. Tôi dừng lại, nửa muốn nói gì với anh ta, nửa muốn đi. Tôi xuống xe, lại gần anh ta và hỏi:

- Anh muốn gặp mục sư hả?

- Không hẳn vậy.

- Anh ngồi nghỉ hả? Hôm nay anh ăn gì chưa?

- Tôi ăn hồi sáng rồi.

- Anh ăn trưa với tôi nha? Anh có việc gì cần tôi giúp không?

- Không có việc gì.

- Tôi thường đi qua đây, nhưng tôi muốn mời ông ăn trưa.

Anh ta cười: “Được”.

Khi cùng ăn, tôi hỏi:

- Anh đi đâu vậy?

- Đi St. Louis.

- Anh từ đâu đến?

- À, từ khắp nơi, thường là từ Florida.

- Anh đã đi bộ bao lâu?

- Mười lăm năm.

Tôi biết mình đang gặp một ngườ khác thường. Chúng tôi ngồi đối diện nhau. Anh tên Daniel, có mái tóc dài và bộ râu được tỉa gọn gàng. Da rám nắng. Nhìn mặt khoảng gần 40 tuổi. Có vẻ già trước tuổi. Mắt đen và sáng. Ăn nói hoạt bát và rõ ràng. Anh ta nói:

- Chúa Giêsu là câu chuyện không kết thúc.

Câu chuyện của anh bắt đầu mở ra. Anh đã chọn lựa sai và lặp lại hậu quả. Mười bốn năm trước, trên bước đường lãng du, anh đã dừng lại trên một bãi biển ở Daytona. Anh và mấy người khác dựng căn lều với ít dụng cụ để cứu hộ những người tắm biển. Nhờ đó anh hiểu rõ cuộc đời mình hơn. Anh phó thác cuộc đời cho Chúa. Anh nói:

- Không gì giống nhau kể từ đó. Tôi cảm thấy Thiên Chúa bảo tôi cứ đi bộ, và tôi đi bộ hơn 14 năm rồi.

- Anh có nghĩ mình sẽ dừng chân không?

- Thi thoảng, khi tôi cảm thấy cần. Nhưng Thiên Chúa cho tôi ơn gọi này. Túi xách tôi có cuốn Kinh thánh. Tôi làm việc để có tiền sinh sống và mua Kinh thánh. Tôi tặng người khác khi Thánh Thần soi sáng.

Tôi ngồi lặng người và ngạc nhiên. Người bạn vô gia đình của tôi không hề vô gia đình. Anh đang có sứ vụ và sống theo cách mình đã chọn. Tôi hỏi:

- Điều đó như thế nào?

- Cái gì chứ?

- Vào thành phố với ba lô trên lưng và thể hiện dấu hiệu của anh thế nào?

- Ồ, mới đầu thấy mắc cở. gười ta nhìn và đàm tiếu. Có lần người ta ném cho tôi mẩu bánh mì ăn dở và tỏ vẻ khinh thường. Bị coi thường và tôi thấy Chúa dùng tôi để làm người ta tỉnh ngộ và thay đổi cuộc đời những người như tôi.

Cuộc đời tôi cũng đang thay đổi. Chúng tôi ăn xong. Ra đến cửa, anh nhìn tôi và nói:

- Hỡi người được Chúa Cha chúc phúc, hãy đến thừa hưởng vương quốc đã được chuẩn bị cho bạn. Vì khi Tôi đói, bạn đã cho ăn, khi Tôi khát, bạn đã cho uống, Tôi là khách lạ mà bạn đã đón tiếp.

Tôi thấy mình như ở trên đất thánh. Tôi hỏi:

- Anh có thể dùng lời Kinh thánh khác?

- Tôi đã đọc hết cuốn Kinh thánh 14 lần.

Anh mỉm cười. Tinh thần của anh tỏa sáng sự chân thật. Trên đường về, trời đổ mưa. Chúng tôi dừng lại nơi chúng tôi gặp nhau. Anh nói:

- Ông ký tên vào sách tôi được không? Tôi muốn giữ sứ điệp của những ngườ tôi đã gặp.

Tôi viết trong cuốn sổ của anh rằng việc anh tuân giữ ơn gọi của anh đã làm tôi xúc động. Tôi khuyến khích anh cứ vững mạnh. Tôi chia tay anh với câu Kinh thánh: “Ta biết những dự định của Ta dành cho ngươi, những dự định làm phong phú ngươi chứ không làm tổn hại người. Những dự định đó cho người tương lai và hy vọng” (Jeremiah 29:11).

- Xin cảm ơn. Chúng ta sẽ gặp lại nhau như những người lạ, nhưng tôi yêu ông.

- Tôi hiểu. Tôi cũng yêu anh.

- Thiên Chúa tốt lành.

- Đúng. Ngài tốt lành.

- Hẹn gặp lại ở thành thánh Jerusalem mới.

- Hẹn gặp lại.

Anh lại tiếp tục bộ hành. Chợt anh quay lại nói:

- Khi có điều gì làm ông nhớ đến tôi, hãy cầu nguyện cho tôi nhé!

- Tôi hứa. Xin Chúa chúc lành cho anh.

*******

Đây là chuyện có thật do Richard D. Ryan viết lại và đăng trên báo Christian Reader Magazine. Bạn có thể liên lạc với Richard D. Ryan qua email: onevoice_47112@yahoo.com

TRẦM THIÊN THU (lược dịch)

14. ÂM NHẠC TRONG ĐÊM

Bạn có bao giờ nghe tên Ludwig van Beethoven, nói ngắn gọn là Beethoven, một ngưo27i mê say âm nhạc. Ông là một trong các đại nhạc sĩ thiên tài bậc nhất thế giới, ông sinh ra trong một gia đình có truyền thống âm nhạc ở Đức. Thuở nhỏ, hằng ngày ông đã dành nhiều giờ để luyện tập... Lúc 11 tuổi, Beethoven đã có thể soạn nhạc và chỉ huy dàn nhạc. Gần 20 tuổi, ông đến Vienna (Áo) để học thêm về âm nhạc.

Một buổi chiều, ông ra ngoài đi dạo, ông đi qua căn nhà của người thợ sửa giày và nghe có người trong đó đang chơi bản nhạc của ông. Khi dừng lại nghe, ông nghe giọng cô gái nói rằng cô muốn nghe chính tác giả chơi đúng bản nhạc đó. Beethoven vào nhà, ông thấy một cô gái mù đang chơi đàn, ông đề nghị chơi đàn cho cô nghe. Ông chơi đàn hơn một giờ…

Trời bắt đầu tối, nến trong phòng đã cháy hết. Ánh trăng sáng dọi vào phòng qua cửa sổ, nơi Beethoven đang chơi đàn. Nhờ sự cảm kích âm nhạc của cô gái và vẻ đẹp của ánh trăng dọi vào phòng mà Beethoven đã làm nên kiệt tác Moonlight Sonata (xô-nát Ánh Trăng, xô-nát là bản nhạc soạn cho độc tấu piano hoặc song tấu piano và violon). Chính Beethoven cũng có một kiệt tác khác là bản Định Mệnh mà ông đã sáng tác khi thấy mình có triệu chứng bị điếc. Từ đó, ông sáng tác mà không nghe được âm thanh, ông chỉ có những âm thanh trong đầu mà thôi…

Beethoven là một thiên tài âm nhạc, nhưng ông khiêm nhường. Ông thổ lộ: “Cảm ơn Chúa tôi có thể viết nhạc, ngoài ra tôi chẳng làm được gì khác”. Có đúng vậy không? Beethoven rất cô đơn nhưng ông đã cố gắng vượt qua chính mình.

Bạn có bao giờ cảm thấy những mơ ước của bạn bị tan vỡ và cảm thấy cô đơn trong bóng đêm của sự tuyệt vọng? Chắc là có, không chỉ một lần... Thiên Chúa đang NÓI và HÀNH ĐỘNG trong chính nỗi cô đơn ấy để trao cho bạn ƠN CỨU ĐỘ. Khi cuộc đời của chúng ta phó thác cho Đức Kitô thì ngay trong “bóng đêm của linh hồn”, Thiên Chúa vẫn không ngừng hành động để giúp chúng ta hiểu biết hơn về cuộc sống và lòng trắc ẩn đối với tha nhân. Và theo thời gian, âm-nhạc-đích-thực sẽ đi vào cuộc đời chúng ta…

TRẦM THIÊN THU

15. DẤU CHÂN

Có một người ngủ mơ thấy mình đi trên đường đời, khi vui mừng thì thấy hai dấu chân, nhưng khi sầu khổ thì anh ta chỉ thấy một dấu chân. Anh ta không hiểu và có ý trách Chúa nên anh ta hỏi: “Chúa ơi! Khi con vui mừng, thành công và phấn khởi thì con thấy có hai dấu chân trên đường đời, nhưng khi con sầu khổ, cô đơn hoặc thất bại thì con chỉ thấy một dấu chân. Tại sao vậy? Chúa có thương con không? Có phải Chúa bỏ mặc con?”.

Chúa ôn tồn: “Con yêu dấu! Cha không bao giờ bỏ con, Cha vẫn yêu con từ ngàn xưa và trước sau như một. Khi con vui, con thấy hai dấu chân là con và Cha cùng song hành. Còn khi con sầu khổ, con chỉ thấy một dấu chân, đó là dấu chân của Cha. Lúc đó Cha cõng con nên con không thấy hai dấu chân”.

Từ đó, niềm tin nhân lên, anh ta luôn cố gắng. Thật vậy, vì Chúa Giêsu đã xác định: “Không có Thầy thì các con không làm được gì”. Thánh Têrêxa Avila nói: “Tin mình được Chúa thương thì không là kiêu ngạo, nhưng tưởng mình được Chúa thương thì là kiêu ngạo”. Chính thánh Phaolô đã khuyên: “Dù thất vọng cũng đừng bao giờ tuyệt vọng”. Và thánh Augustinô đã có kinh nghiệm: “Ngài có đó khi ta tưởng mình đơn côi, Ngài nghe ta khi chẳng ai đáp lại, Ngài thương ta khi tất cả hững hờ”.

TRẦM THIÊN THU
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Truyện ngắn Công Giáo
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ban Lễ Sinh Giáo Xứ Thánh Mẫu :: Tìm Hiểu-Suy Niệm :: Chuyện Tình Giêsu.-
Chuyển đến